D̀ BA

D̀ BA

Phần 24

Những ngày sau đó, họ có cảm tưởng như trên thế gian này chỉ c̣n có họ, xung quanh họ chỉ là những bóng mờ di động một cách xa vắng. Trong mắt họ chỉ có độc nhất người kia là tất cả.

Thằng Trung dẫn con em nó đi viếng tất cả những địa điễm mà con Liên từng ao ước từ lâu. Sau Tokyo, con Liên đ̣i đi Nagoya, rồi Kyoto với những lâu đài, đền thờ thời cổ. Biết con Liên mau mệt, thằng Trung mướn một chiếc xe lăn để đẩy em gái nó đi. Con Liên hảnh diện lắm, ngồi chễm chệ trên chiếc xe lăn như một bà hoàng. Đă vậy, những nơi không lăn xe được th́ thằng Trung lại t́m ra giải pháp khác : nó mua một thiết bị như một cái gùi bằng văi để cỏng con Liên như người ta đeo ba-lô. Nhờ vậy mà họ đi đến được mọi nơi.

Có lần thằng Trung cỏng em gái nó lên được một ngôi chùa trên một ngọn đồi. Vị hoà thượng ngạc nhiên thú vị bước đến thăm hỏi.

Thằng Trung cười :

- Dạ thưa Thầy, vợ con bịnh nên yếu không đi đứng nhiều được nên con cỏng vợ con lên đây v́ cô ta từng nghe đến địa danh này.

- Thật là quư hoá ! anh dẫn vợ anh từ Việt Nam sang tận đây … tôi sẽ ban phúc cho vợ chồng anh nếu anh muốn.

Con Liên mừng quá, thúc anh Hai nó chấp nhận.

Buổi lễ giăn dị được vị hoà thượng chu toàn và sau đó thằng Trung và con Liên nhận được hai khăn choàng màu trắng tinh khiết.

Con Liên xúc động lắm, nó gục đầu lên vai anh Hai nó mà thầm th́ :

- Rốt cuộc rồi ḿnh cũng được Trời Phật chứng giám cho thành vợ chồng. Em vui lắm. Từ đây em được thành vợ của anh rồi đó. Anh không muốn cũng không được, hi hi !

- Anh có nói là anh không muốn đâu ! anh rất hănh diện được em nhận làm chồng đó chứ. Tối nay ḿnh … làm chuyện vợ chồng nhe ?

Con Liên đấm mạnh vào lưng thằng Trung :

- Anh là người đàn ông hoang dâm vô độ. Hồi sáng làm chuyện vợ chồng rồi, không đủ hay sao mà c̣n đ̣i thêm tối nay ?

Tuy nói vậy nhưng con Liên vui lắm. Từ lúc sang đây, ngày nào thằng Trung cũng đụ nó. Lúc đầu thằng Trung c̣n dè dặt, sợ nó mệt và khi làm t́nh th́ anh Hai nó không dám làm mạnh v́ thấy nó quá ốm yếu … Thằng Trung kiếm những tư thế để không đè lên người nó : anh Hai nó đặt nó dựa vào tường để đụ đứng, hoặc để nó nằm trên bàn rồi anh đứng giữa hai đùi mà đút cu vào khe của nó… nhưng rồi thấy con Liên không có vẻ ǵ quá mệt mơi nên anh Hai nó không e dè nữa, cứ đụ thẳng tay ! Một điều đáng ngạc nhiên là bên cạnh thằng Trung, con Liên lấy lại được sinh lực một cách khả quan. Con Liên cười mà nói :

- Chắc là nhờ khí của anh đó ! ngày nào anh cũng nuôi cơ thể em bằng khí của anh nên em được mạnh mẽ hơn đó.

- Chắc không phải như vậy đâu. Theo anh th́ làm t́nh và đạt được cực khoái đă giúp cho cơ thể em dồi dào sinh lực hơn để chống lại cơn bịnh.

Con Liên cười khúc khích :

- Anh nói làm em liên tưởng đến mấy chuyện vỏ hiệp khi nàng cao thủ vơ lâm nào đó hấp thụ dâm khí của đàn ông để luyện môn thần công tái thế.

Con Liên lại kể cho anh Hai nó nghe về gia đạo của ḿnh. Th́ ra từ lúc bị bịnh cả năm nay, con Liên thấy tội nghiệp cho chồng ḿnh v́ không đem lại được cho anh ta sự hài hoà trong t́nh dục mà lại không biết ḿnh c̣n sông được bao nhiêu lâu … nên con Liên đă có dịp đề cập đến chuyện nhạy cảm đó và nó thúc đẩy chồng nó liên hệ với một người phụ nữ khác. Lúc đầu Vũ không nghe nhưng rồi dần dần, thấy vợ ḿnh thật ḷng và không hề ghen chút nào nên anh ta cũng đồng ư. Nghe đâu dạo sau này anh ta có mối quan hệ khá sâu với một cô đồng nghiệp. Con Liên thật t́nh mừng cho chồng nó. Nó đă có dịp mời cô ta đến gặp để giải toả hết những gúc mắc. Hai người phụ nự giữ được mối liên hệ tốt với nhau.

Nghe xong, thằng Trung cười chế nhạo :

- Tại sao em không hề ghen với thằng Vũ mà với anh th́ em đe doạ đủ điều …

- Anh Vũ th́ khác c̣n anh th́ khác …

Con Liên thầm biết là nó không ghen với chồng nó v́ giữa hai người chỉ có « nghỉa » mà thôi, trong khi với anh Hai nó th́ cái phần « t́nh » lại rất sâu đậm. Trung vừa là anh của nó, vừa là người yêu, người t́nh, người chồng tinh thần của nó.

Hôm đó, con Liên và anh nó nằm trên giường mà ôm nhau nói chuyện tầm phào. Theo thói quen, thằng Trung vừa nói chuyện, vừa đưa tay vuốt ve rừng lông trên mu lồn của em gái nó.

Con Liên chợt hỏi :

- Anh à, anh có thấy là chỗ đó của em có quá nhiều lông hay không ?

- Ủa sao tự nhiên hôm nay lại thắc mắc chuyện này ?

- Tại v́ em có lần đọc thấy … là lông nhiều th́ như hàng rào cản trở cho nên khi làm t́nh, hai bộ phận kín không được sát vào nhau, làm cho cảm giác không được tối đa.

Thằng Trung cười h́ h́ :

- Anh không ngờ em cũng mê đọc mấy loại sách tục như vậy !

Con Liên gân cổ lên :

- Đâu phải là sách tục ! đó là sách về tư vấn hạnh phúc gia đ́nh chứ bộ !

Rồi nó vùng vằn :

- Trả lời cho em đi mà …

- Ờ, theo anh th́ điều em nêu ra đó có phần đúng. Hơn nữa, không có lông th́ vệ sinh hơn và đẹp hơn.

- Anh thích em để lông như vầy hay cắt bớt lông ?

- Nếu vậy th́ cạo hết cho nhẵn thín.

Con Liên vỗ tay :

- Nhẵn thín như D́ Ba ?

Thằng Trung giật ḿnh, hoang mang không biết tại sao con em nó nhắc đến D́ Ba, nó dè dặt hỏi :

- D́ Ba ? em nói cái ǵ vậy ?

- Có lần em ngủ chung với D́ nên có dịp được thấy chỗ kín của D́, hoàn toàn nhẵn thín, không một cọng lông.

Thằng Trung không dám để cho con Liên nói nhiều về D́ Ba nữa, nó nói trớ đi :

- Phần anh th́ có lông anh cũng thích nhưng nếu em cạo hết th́ anh thích hơn.

- Nếu anh đă nói vậy th́ em muốn làm theo ư anh để được anh thương em nhiều hơn.

- Tốt lắm, vậy em nằm đây, anh vào lấy dao cạo râu của anh ra mà « mần » cái rừng lông xum xê của em.

Con Liên thích thú nằm đó chống cùi chỏ nh́n anh Hai nó tỉ mỉ trét kem cạo râu lên mu lồn nó rồi bắt đầu cạo lông cho nó. Nó hơi mắc cỡ v́ phơi lồn ra đó cho anh nó làm cái tṛ này nhưng khi nó nghe anh nó nói là anh thích nó không có lông th́ nó không ngần ngừ chút nào. Nh́n thằng Trung chú đáo cạo lông cho nó mà con Liên nghe ḷng ḿnh dạt dào t́nh thương. Càng gần gũi anh Hai nó, nó càng thấy thương anh. Anh đă dám bỏ tất cả để dẫn nó đi chuyến du lịch này, để làm vừa ḷng nó. Hoá ra cũng nhờ nó bị bạo bệnh mà nó mới được cái hạnh phúc này. Nghỉ lại, nó không hối tiếc ǵ hết, được trăi nghệm cảm giác hạnh phúc bên cạnh anh nó th́ dù có chết nó cũng chấp nhận. Không những anh đă lắp đầy tâm hồn nó, mà anh c̣n đem lại cho nó những cơn sướng khoái tuyệt vời …

Cạo xong, thằng Trung mỉm cười hài ḷng :

- Em bé của em bây giờ thật là hết xảy !

Con Liên cúi đầu nh́n xuống và không khỏi đỏ hây hây hai g̣ má, nó không nhận ra « em bé » của nó nữa :

- Em thấy sao tục tiểu quá … thấy hết rơ ràng từng … chi tiết … giống như chim của em lúc em c̣n con nít.

Thằng Trung khoát tay :

- Đâu có giống ! anh biết mà, v́ anh đă từng được rờ chim của em lúc em 12 tuổi : lúc đó hai mép dính khép vào nhau, chỉ thấy một lằn thẳng. C̣n bây giờ hai mép lồn của em hỡ ra như con ṣ, cho thấy hết khe lồn tuyệt đẹp của em. Anh thích lắm.

Con Liên bẽn lẽn :

- Quan trọng là anh thích ! em sẽ quen dần với em bé mới này.

Thằng Trung cười h́ h́ :

- Không những thích mà c̣n nứng cu nữa … cho anh hun em bé nhe ?

- Dạ … anh bú em đi.

- Anh chỉ cho em một tư thế mới … anh nằm ra đây… em ngồi dậy rồi quỳ gối, chàng hảng qua đầu anh … ờ, đúng đó

Con Liên hơi ngượng v́ với tư thế này, nó đặt lồn lên mặt anh Hai nó một cách rất thô tục. Nhưng khi thằng Trung kéo mông đít nó để áp mu lồn vào miệng ḿnh th́ con Liên rùng ḿnh nổi da gà. Nguyên nhân là v́ thằng Trung chưa cạo râu nên mấy cọng râu non chăm chít vào da nhẵn thín của vùng nhạy cảm, tạo ra cảm giác mới lạ cho nó. Không bị rừng lông chia cách nữa, cả gương mặt của anh Hai nó tiếp cận thật sát làn da của cả cái lồn làm con Liên có cảm tưởng là lồn của nó và miệng của anh nó là một khối duy nhất … Nó cất tiếng rên nhỏ sung sướng …rồi đặt đầu nó lên đầu giường để nhắm mắt hưởng thụ, để mặc cho anh nó bú mút.

Khi con Liên ra khí th́ nó bủn rủn tay chân thiếu điều ngất đi. Tư thế mới làm cho nó có cảm tưởng là nó đang ngồi mà đái … khí ra nhiều quá như là nó đái vào miệng anh Hai nó …nó ngượng định nhỗm dậy nhưng thằng Trung gh́ mạnh đít nó làm nó không nhúc nhích được … đă vậy thằng Trung c̣n vân vê lỗ đít nó làm nó ngứa ngấy, kích thích …khi những cơn giao động vừa có vẻ dịu lại th́ thằng Trung lại mạnh dạn đút ngón tay vào hậu môn con em nó làm con Liên bất ngờ quá, ríu rít kêu lên :

- Anh Hai … đừng … chết em rồi …

Ḍng khí vừa cạn lại được khởi động lại và tuôn ra, con Liên có muốn cầm lại cũng không được, nó đành để cho thằng Trung liếm mút hết.

Con Liên bơ phở nằm rũ xuống, nó ôm anh Hai nó mà siết chặt trong ṿng tay. Một lần nữa, anh nó đă dạy cho nó thêm một tṛ chơi mới, cực kỳ ấn tượng. Ngón tay vẫn c̣n nắm im trong hậu môn nó … con Liên siết nhẹ những cơ trong vùng để cảm nhận vật thể xâm lăng mới lạ … rồi nó nở một nụ cười mản nguyện trong khi cơn buồn ngủ nhẹ nhàng lan toả trong người nó …

Nó mơ màng tỉnh dậy khi nhận ra là con cu thằng Trung đang nằm lút sâu trong âm đạo nó. Nó cảm nhận mu lồn nhẵn nhụi của nó tiếp cận thật sát với vùng hạ bộ của anh nó. Nó nói bằng giọng ngái ngủ :

- Lông thằng cu cạ vào em bé của em … làm em nghe nhột nhột …

Rồi nó ch́m lại vào giấc ngủ êm đềm.

Thằng Trung thận trọng đụ con em, tránh không để cho em nó bị động … đến khi nó run rẩy mím môi mà âm thầm xuất khí ra đầm đ́a tuốt sâu trong bụng con Liên.

Sáng hôm sau, vừa tỉnh giấc, con Liên vươn vai khoan khoái … lâu lắm rồi nó mới thấy trong người khỏe khoắn như vầy, nó thấy yêu đời hơn lúc nào mà không c̣n bận tâm đến bịnh t́nh của nó nữa. Con Liên thầm nghỉ « Ḿnh may mắn thật, được kề cận anh Hai như vầy. Thật là thỏa chí ! ḿnh không hối tiếc ǵ hết. ».

Nó chắc lưỡi mỉm cười : « Anh Hai thật là một người đàn ông tuyệt vời, bảo sao bao nhiêu phụ nữ phải lụy v́ ảnh ! cả đến má con Phượng, nghiêm túc, dè dặc như vậy mà cũng bị ảnh hớp hồn. Ảnh thật là một người t́nh ngoại hạng … ». Nó đưa tay xuống rờ mu lồn êm dịu, không c̣n một cọng lông mà hây hây đỏ mặt … « Chính ḿnh cũng bị anh ta hớp mất hồn ! đến mức ch́u ḷng anh ta mà cạo mất chùm lông chim. ». Con Liên chợt nhớ lại là trong khi nó đang ngủ v́ mệt mơi th́ anh Hai nó đă nhẹ nhàng đụ nó … Con Liên tḥ tay kiễm soát cửa ḿnh và nhận ra là âm đạo của nó đầy ấp khí của thằng Trung… Nó mơ màng nghỉ nếu ḿnh giữ khí của anh Hai cả đêm như vậy, lỡ ḿnh bị dính rồi mang thai th́ sao ?

Cùng lúc thằng Trung tỉnh giấc, quay sang mà ôm em gái nó vào ḷng :

- Chào buổi sáng, vợ yêu của tôi.

Con Liên rút đầu vào ngực anh nó, thích thú hít vào tận phổi mùi đàn ông nồng nồng… một lúc sau Con Liên nhỏ nhẹ hỏi :

- Anh nè … anh nghỉ ǵ về loạn luân ?

Thằng Trung cười :

- Ủa sáng nay sao tự nhiên quan tâm đến đề tài đó vậy ?

- Th́ … anh em ḿnh đang loạn luân với nhau ! em không hối tiếc ǵ hết nhưng em ṭ ṃ muốn biết quan điễm của anh.

Thằng Trung suy nghỉ một lúc rồi chậm răi nói :

- Thật ra th́ không có một lư thuyết chung nào về vấn đề loạn luân hết, v́ việc cấm đoán loạn luân thay đổi theo thời gian và không gian. Mỗi xả hội có những cái nh́n khác nhau về chuyện đó. Có những xả hội xem đó là một tội trạng, bị truy tố ra trước pháp luật, mà cũng có những xả hội chỉ xem là tội trạng khi liên quan đến trẻ vị thành niên mà thôi. Ở những nước tân tiến bây giờ th́ không cho phép hôn nhân giữa những thành viên của gia đ́nh cận, nhưng lại không truy tố nếu có quan hệ t́nh dục giữa những người đó. Bây giờ họ c̣n cho phép những người đồng tính lấy nhau chính thức nữa mà ! Ngay như thuyết về sự thoái hóa của ḍng máu, về sự tăng tầng số của những khuyết tật trong quan hệ t́nh dục loạn luân cũng không được công nhận một cách khoa học. Tóm lại, ḿnh ở đâu th́ phải theo luật ở đó. Ở Việt Nam th́ xả hội rất nghiêm khắc c̣n ở Tây Phương th́ họ có phần dễ dàng hơn.

Con Liên im lặng một lúc lâu trước khi nói :

- Cá nhân em th́ em chỉ nh́n về phần t́nh cảm mà thôi. Em chỉ biết là ngay từ lúc mới 12, 13 tuổi em đă muốn sống bên cạnh anh, lẻ dĩ nhiên là điều đó không rơ ràng trong đầu óc của em v́ lúc đó em là đứa con nít. Em đă cố chống lại sự thu hút đó nhưng rồi bây giờ th́ em rất hạnh phúc khi được anh đối xử với em như một người t́nh. Em lúc nào cũng xem anh cùng lúc như một người anh ruột mà cũng là người t́nh độc nhất của em.

Thằng Trung cảm khái ôm siết em gái nó vào ḷng …con Liên thật không phức tạp chút nào, nó vừa xem ḿnh như anh trai nó vừa thèm muốn được làm t́nh với ḿnh.

Thằng Trung cười huề ḥa :

- Anh cũng giống em, có điều khác hơn chút là hiện tại, anh xem em là vợ của anh, lâu lâu mới nhớ em là em gái của ḿnh.

- Em là vợ anh … nhưng mà anh đối xử với em có khác với Phượng, vợ anh không ?

Thằng Trung thần nghỉ : « Con Liên hay ghen nên hay so sánh với người khác »

Nó cười :

- Em đúng là có máu Hoạn Thư ! mà anh th́ không thích bị ai đó kiễm soát quá mức.

Con Liên lúng túng :

- Em biết rồi … cho em xin lổi.

Con Liên nhớ lại là chính con Phượng đă năn nỉ chồng nó đến chăm sóc cho má nó v́ thấy má nó bị trầm cảm nặng. Nó không hề biết ghen và v́ vậy mà thằng Trung cứ ca tụng vợ nó hoài. Con Liên tự nhủ là ḿnh cũng nên học điều đó nơi con Phượng.

Thằng Trung âu yếm hôn lên mũi con em :

- Thôi được … em ṭ ṃ th́ anh cũng sẽ trả lời cho em đây : em và Phượng có những vị trí khác nhau hoàn toàn trong ḷng anh th́ làm sao mà anh so sánh cho được, mà anh cũng không muốn so sánh nữa. Về chuyện sex … th́ Phượng rất dâm, nhưng em cũng có cái dâm riêng của em. Nói tóm lại anh ưa làm t́nh với cả hai ! trả lời như vậy có được không ?

- Anh trả lời như Ba Phải ! nghe sao cũng lọt lỗ tai …

Con Liên chợt cười h́ h́ :

- Anh yêu … tối hôm qua … có một lúc, anh … đút ngón tay vào hậu môn em …

- Em thấy có thích không ?

- Thấy là lạ … mà … cũng thích.

- Vậy th́ mỗi lần anh bú em th́ anh sẽ đút ngón tay vào đít em nhe ?

Con Liên nũng nịu :

- Ở bên anh làm em càng lúc càng dâm dật ! lúc nào trong đầu cũng nghỉ đến chuyện sex.

Về lại Việt Nam, thằng Trung dẫn con em nó đi khám bác sĩ. Mấy hôm sau, khi họ trở lại để nghe về kết quả các xét nghiệm th́ người bác sĩ tỏ vẻ ngạc nhiên :

- Tôi không hiểu tại sao các kết quả lại tốt hơn lần trước ! đă vậy cô lại c̣n lên cân được mấy kí-lô. Vậy hai tuần sau cô trở lại đây để thử lại … xem sự cải thiện đó có thật sự hay không.

Ra ngoài, con Liên gục đầu vào vai thằng Trung mà ứa nước mắt :

- Có thật không anh ? lạy Trời, lạy Phật cho điều đó là sự thật.

Rồi nó ngước nh́n thằng Trung :

- Lúc đi du lịch, em có nói giỡn là em khỏe nhờ có anh nuôi em bằng khí của anh v́ chúng ta làm t́nh mỗi ngày. Có thể nào đó là sự thật không ?

Thằng Trung cười hề hề :

- Nếu là sự thật th́ anh phải ở bên em măi măi để « bơm » khí cho em hằng ngày.

Nhưng nó không dám cười ghẹo nữa khi thấy con Liên trầm ngâm nghiêm nghị …

Con Liên kéo nó vào một quán cà-phê, vào một góc kín đáo mà nói :

- Chuyện đó đúng hay không thật ra cũng không quan trọng cho lắm. Nhưng điều thật sự em muốn là được sống bên anh những ngày c̣n lại của đời em. Em suy nghỉ mấy ngày nay rồi … Em đă được hưởng hạnh phúc tuyệt đối bên anh mấy tuần qua nên em muốn là dù ǵ chăng nữa th́ em cũng không thể nào trở lại cuộc sống như trước. Dù có chết trong 10 ngày, 100 ngày hay 1000 ngày nữa th́ em cũng muốn được sống những ngày c̣n lại đó bên cạnh anh. Nếu nhờ vậy mà em bớt bịnh hay hết bịnh th́ càng tốt …

Thằng Trung bàng hoàng nh́n em gái nó … nó bị bất ngờ quá nên thừ người ra đó, không biết nói ǵ. Lâu lắm thằng Trung mới chậm răi nói :

- Mọi chuyện không đơn giăn … nhưng em đă đưa ra ư tưởng th́ chúng ta cứ thử phân tích xem sao ! trước hết về phần em, em đă có chồng … làm sao chồng em có thể đồng ư cho em đi nước ngoài sống với anh ?

- Em đă kể cho anh nghe rồi, từ lúc em lâm bịnh nặng th́ em đă thúc giục chồng em có quan hệ với người đàn bà khác. Thật ra th́ lúc đó em thấy tội nghiệp cho anh Vũ, phải sống như thầy tu bên cạnh người vợ lờ đờ không biết sống chết lúc nào. Hiện tại th́ cũng đúng như em mong muốn : anh Vũ sống với một người phụ nữ … em có dịp gặp cô ta để trấn an cô ta về sự đồng thuận của em. Nếu bây giờ em xin ly dị mà không có bất cứ đ̣i hỏi nào th́ em nghỉ sẽ không có vần đề ǵ.

Thằng Trung gật đầu :

- Bây giờ nói về phần anh th́ anh tin là Phượng sẽ mở rộng ṿng tay để đón tiếp em nhưng có điều … em với tánh hay ghen của em …

Con Liên mắc cỡ đỏ mặt :

- Anh làm như em là Bà Chằng không bằng ! em biết thân phận của ḿnh mà … nói thiệt nghe ! dù anh có bao nhiêu bà chăng nữa, em cũng không thèm ghen đâu, miễn là anh không bỏ bê em. Nếu em được về bên đó với anh th́ em sẽ hỏa thuận với Phưiợng, dù sao nó cũng là bạn thân của em, miễn là nó chấp nhận em.

- Nhưng c̣n một chuyện khác nữa mà em cần phải biết …

Thằng Trung đắn đo rất nhiều trước khi quyết định nói hết cho con em nó nghe về chuyện của D́ Ba. Con Liên giật ḿnh sững sờ, không thể nào ngờ được là D́ Ba lại là vợ thứ của anh Hai nó. Thằng Trung kể cho Con Liên nghe về mối thâm t́nh của ḿnh vớ́ D́ từ lúc c̣n trẻ, rồi sau bao nhiêu thăng trầm bây giờ D́ là mẹ của hai đứa con của ḿnh.

Con Liên mỉm cười :

- Má con Phượng … rồi D́ Ba ! anh thật là một tên dâm tặc thích đi dụ dỗ những người bề trên của ḿnh !

Con Liên hạ thấp giọng :

- Rồi ba vợ chồng sống chung ḥa thuận với nhau dưới một mái nhà ?

- Nói HAI mái nhà th́ đúng hơn v́ nhà anh xây khá đặc biệt, Phượng và D́ Ba, mỗi người có không gian riêng để sống, không phải lúc nào cũng chung đụng với nhau. Nói là hàng xóm th́ đúng hơn !

- C̣n nếu em sang bên đó với anh ?

- Th́ em sẽ lấy phần không gian lúc trước dành cho Mẹ.

Con Liên suy nghỉ một lúc rồi hỏi tiếp :

- Anh nghỉ là D́ Ba có chịu tiếp nhận em hay không ?

- D́ đă phải phấn đấu rất nhiều để vượt qua những rào cản để về làm vợ anh nên anh nghỉ là D́ sẽ rất cảm thông với em.

Con Liên mỉm cười nhớ đến cái đêm khi D́ đă ngủ với ḿnh và đă thủ dâm cho ḿnh với rất nhiều t́nh cảm, thương yêu…

Nó ngượng ngùng hỏi nhỏ :

- Có khi nào … anh ngủ chung với mấy người vợ của anh không ?

- Cũng lâu lâu mới có dịp. Nhưng anh muốn báo cho em biết trước là Phượng và D́ Ba có quan hệ t́nh dục với nhau, họ là người t́nh của nhau.

Nh́n gương mặt nghượng nghịu của con Liên, thằng Trung hiểu tâm trạng của nó nên nói thêm :

- Trong gia đ́nh, không ai ép uổng ai hết. Căn bản là khi làm bất cứ cái ǵ th́ phải có sự đồng thuận thật sự và sự tin tưởng lẫn nhau.

Con Liên bẽn lẽn :

- Em không biết là khi anh làm t́nh với em trước mặt con Phượng hay D́ Ba th́ em sẽ phản ứng ra sao ?

Thằng Trung chợt nứng cặc khi nhắc đến hai người vợ của nó mà nó không được gặp từ mấy tuần nay, nó hỏi Con Liên :

- Em thử nghỉ là em có chịu hay không nếu trong lúc anh hôn em mà có D́ Ba hay Phượng nằm vào giữa hai đùi em mà sây mê bú em ?

Con Liên cúi đầu :

- Em không biết …

Rồi nó ngẫn đầu lên :

- Nhưng điều quan trọng hơn hết là em ao ước được về sống bên cạnh anh. Dù có làm vợ thứ mấy chăng nữa th́ em cũng đồng ư.

Mấy ngày sau, con Liên hoăng hốt nói với anh Hai nó :

- Anh ơi, có chuyện không hay rồi.

- Có ǵ mà em bấn loạn lên vậy ?

- Em nghi ngờ nên em đi xét nghiệm … em đă có thai … từ lúc ḿnh đi du lịch bên Nhật.

Thằng Trung nhảy dựng lên, vừa mừng vừa lo ! mừng v́ nó sắp được làm cha lần thứ 4 mà lần này với con Liên, em nó, nhưng nó cũng lo, trước hết lo về sưc khỏe con em nó, không biết việc mang thai có ảnh hưởng ǵ đến bịnh t́nh hay không ?

Thấy anh Hai nó phản ứng một cách tích cực, chỉ quan tâm đến sức khỏe của nó chứ không bực ḿnh v́ chuyện nó có thai, con Liên mừng thầm, rộn ràng chạy theo thằng Trung đến cái hẹn với bác sĩ. Cả hai mừng rỡ khi được cho biết là tất cả kết quả xét nghiệm của lần trước điều được xác nhận là khả quan, nhất là tầng số hồng huyết cầu tăng mạnh.

Thằng Trung quyết định báo cho hai người vợ bên Đức của nó biết và yêu cầu sự giúp đỡ của họ trong t́nh huống căng thẳng này. D́ Ba lấy máy bay về Việt Nam lập tức.

Ra phi trường đón D́, con Liên rất khẩn trương, nó níu cánh tay của anh Hai nó mà thấp tha thấp thơm dù thằng Trung đă trấn an nó nhiều lần về D́ Ba.

Nhưng mọi việc đều được suôn sẻ … khi D́ bước ra th́ D́ chạy đến ôm con Liên vào ḷng mà an ủi nó làm nó mũi ḷng mà khóc ṛng.

Tối đến, thằng Trung hội ư với D́ nên để cho D́ và con Liên ngủ với nhau để hàn huyên và cởi mở nổi ḷng,

Bao nhiêu gúc mắc trăn trở của con Liên đều được D́ tháo gỡ làm cho con Liên yên tâm sung sướng.

Nó bẽn lẽn :

- Con cứ lo là D́ sẽ rầy mắng con về chuyện con với anh Trung. Lo đến độ tối qua không ngủ được !

D́ Ba cười hiền ḥa :

- D́ làm sao mà trách con được, chính D́ cũng vượt qua được những rào chắn để trở thành vợ của Trung và mẹ của hai đứa bé. D́ rất hạnh phúc v́ đă làm được điều đó. Bây giờ D́ chỉ biết cầu mong cho con cũng được cái hạnh phúc đó nếu con thật ḷng muốn gia nhập gia đ́nh của D́, của Phượng và của Trung.

Con Liên cảm động quá, nó ôm D́ vào ḷng :

- Con cám ơn D́. Con rất mong mơi được D́ và Phượng chấp nhận con.

- Bây giờ D́ muốn nói cái này : dù mang danh nghĩa là d́ – cháu nhưng từ bây giờ ḿnh đều là vợ của Trung, ḿnh xem nhau như chị em th́ hợp hơn. D́ đề nghị quên đi cái từ « con » quá nặng nề, ḿnh nên xưng hô nhau bằng D́ – Liên nhe, đồng ư không ?

- Dạ, D́ nói sao con … quên … Liên cũng nghe theo.

D́ đưa tay vuốt má con Liên mà cười ghẹo :

- Chà mới về nhà chồng nên ngoan ngoăn quá hé !

Con Liên cũng cười theo :

- Ḿnh là phận vợ thứ mà, phải biết tôn ti trật tự chứ !

- Biết vậy là hay lắm đó, vợ thứ lúc nào cũng phải tùng phục vợ lớn nhe ?

Con Liên sung sướng quá, bao nhiêu lo âu về chuyện thay đổi cuộc sống mới bên cạnh anh Hai nó đều được t́nh thương cùa D́ Ba tháo gỡ làm nó thấy thật nhẹ nhơm. Nó hôn lên gương mặt của D́ nhưng D́ lại kéo đầu nó trệt đi để cho hai đôi môi chạm vào nhau. Con Liên ngượng ngùng để cho D́ chiếm môi của nó, chưa bao giờ nó hôn một người phụ nữ ! nó biết là anh Hai nó và hai người vợ của anh ta rất thoáng và phóng túng, họ lại quen lối sống tự do Tây Phương, bây giờ nếu ḿnh muốn ḥa nhập vào gia đ́nh này th́ ḿnh cũng phải thích nghi theo mà thôi.

Cùng lúc có tiếng gơ cửa và giọng thằng Trung vang lên :

- Cho tui vào để chúc ngủ ngon cho hai người vợ của tui được không ?

D́ Ba nói vọng ra :

- Cứ vào đi …

Bước vào pḥng thấy hai người đàn bà vẫn c̣n đang ôm nhau, thằng Trung vừa mừng vừa cảm khái, nó nghỉ lại cách đây 10 năm về trước, một người là d́ ruột một người là em gái của ḿnh, không ngờ ông Trời ưu ái ḿnh nên bây giờ hai người đó đều trở thành hai người vợ thân thương của ḿnh.

Thằng Trung cười :

- Ồ thật là vui quá khi thấy hai người vợ của tôi hoà thuận như vậy !

D́ Ba đưa hai tay ra mà nũng nịu :

- Bỏ tôi đi biền biệt cả tháng làm tôi cứ rạo rực chờ. Chồng yêu, hảy đến ôm vợ đi.

Thằng Trung cười h́ h́, leo lên giường ôm D́ Ba vào ḷng rồi âu yếm nút lưỡi vợ ḿnh. D́ Ba thích thú quấn chặc lấy thằng con trai.

Con Liên ngượng ngùng nh́n sang hướng khác rồi ngồi xích ra góc giường. Nó thầm nghỉ : « Ḿnh không thể nào ngờ được là D́ Ba và anh Hai …th́ ra lúc anh Hai chưa lấy vợ và c̣n ở nhà th́ họ đă có quan hệ với nhau rồi … họ giơi thiệt, bên ngoài th́ ra vẻ b́nh thương nhưng bên trong th́ …mà anh Hai cũng đáng nể thiệt ! theo mà quyến rũ và chinh phục được D́ của ḿnh, thật là táo tợn. ».

Con Liên lại nghỉ tiếp : « Nhưng mà Mẹ cũng đă qua ở bên đó một thời gian lâu … tức là Mẹ cũng biết hết về chuyện t́nh giữa em gái ḿnh và con trai ḿnh. Và Mẹ đă chấp nhận mối t́nh khác thường đó. Mẹ thật là thoáng ! ». Con Liên lại thở dài : « Phải chi Mẹ c̣n sống th́ không biết là Mẹ có chấp nhận ḿnh và anh Hai ở bên nhau như vợ chồng hay không ? và ḿnh lại đang mang thai với anh Hai ? Nếu được Mẹ chấp nhận th́ thật là quá hay !».

Con Liên quay sang nh́n th́ thấy anh Hai nó và D́ Ba đang hứng t́nh cao độ và h́nh như họ không quan tâm đến nó nữa…Bàn tay của anh Hai nó đang ṃ mẫm trong quần ngủ của D́ …

Con Liên mắc cỡ, rón rén đi ra khỏi pḥng …Nó sợ nếu c̣n ở trong pḥng th́ bị hai người nọ kéo nó tham gia vào tṛ chơi của họ mà nó th́ chưa đủ can đảm.

D́ Ba xông xáo chạy việc để hoàn thành mọi thủ tục cho con Liên. Một cuộc chạy đua với thời gian ! Thằng Vũ cuối cùng rồi cũng chấp nhận ly dị với vợ nó để con Liên có đủ mọi yếu tố trong việc lập hồ sơ đi nước ngoài.

Nhưng rồi mọi việc cũng được suôn sẻ và con Liên cũng được sang bên đó để đoàn tụ với cả gia đ́nh thằng Trung. Sức khoẻ của con Liên được phục hồi phần nào nhờ sự chăm sóc tốt của các bác sỹ bên đó nhưng họ cũng không cho con Liên giữ bào thai.

Tuy không c̣n bị bịnh nặng như trước, nhưng con Liên vẫn ốm yếu và nó tin tưởng nếu nó qua khỏi được cơn hiễm nghèo là nhờ được thằng Trung làm t́nh thường xuyên với nó. Nó năn nỉ anh Hai nó tiếp tục « truyền khí » cho nó với sự đồng thuận của con Phượng và D́ Ba.

Thằng Trung mất Mẹ nên dồn hết t́nh thương yêu vào em gái ḿnh và hết sức ch́u chuộng con Liên. Tuy bề ngoài ốm yếu như vậy chứ con Liên có độ t́nh dục không vừa ! những ngày mà thằng Trung dành cho nó th́ nó đ̣i thằng Trung đụ nó bất cứ lúc nào. Lúc trước khi nó c̣n sống với thằng Vũ th́ nó khá thờ ơ với t́nh dục nhưng từ khi về bên cạnh anh Hai nó th́ con Liên như cây khô gặp mưa rào ! nó cứ bức rức bồn chồn nếu khe của nó không được thằng Trung vào thăm.

Hạnh phúc tuyệt đối của nó là được thằng Trung ôm trong ḷng mà vuốt ve thủ thỉ với khe lồn đầy ấp dương vật của anh nó, hai cơ thể quấn quít như keo son cả 2, 3 giờ đồng hồ.

Con Liên thầm th́ :

- Anh Hai, anh đừng bỏ bê em nhe, không có anh chắc em chết mất …

Thằng Trung xúc động, an ủi nó :

- Làm sao anh bỏ em được ! bây giờ chỉ c̣n hai anh em ḿnh.

Con Liên cũng rất tế nhị, nó biết thân phận ḿnh là vợ bé nên không làm điều ǵ phật ḷng con Phượng và D́ Ba.

Không biết có phải là do được đụ thường xuyên hay không nhưng sức khoẻ của con Liên càng ngày càng sáng sủa hơn, và rồi nó lại mang thai …

Sau đó, con Liên sanh được một đứa bé và một thời gian sau, thằng Trung chính thức đứng ra xin nhận đứa bé làm con nuôi để cho danh chính ngôn thuận với hệ thống hành chánh.

Hết